Khi tình yêu bắt đầu, đâu ai mong ngày sau sẽ đơn phương

0
809

Nếu con đường có muôn vàn hướng đi, muôn vàn ngã rẽ, không ai lại mong muốn đi ngược hướng với người mình thương. Chính lúc tôi nhận ra tôi thương người, cũng chính là lúc sự mất mát cứ dâng lên trong trái tim nhỏ bé này. Tôi đau khi người không vui, nhưng lại chẳng thể làm gì hơn cho người.

***

Nếu con đường có muôn vàn hướng đi, muôn vàn ngã rẽ, không ai lại mong muốn đi ngược hướng với người mình thương.

Tôi đơn độc đi tìm cho mình những niềm vui, rồi vô tình tìm thấy người giữa dòng người xa lạ. Chúng tôi cùng yêu những quyển sách, yêu những bản tình ca buồn thê thiết, có lẽ đó cũng là lí do vì sao hai chúng mình hút nhau nhanh đến mức lạ kì. Người bên tôi, tôi bên người với tư cách là hai người bạn, không quá thân thiết, nhưng đủ an toàn để biết khi người này không còn chỗ để sẻ chia, thì bờ vai của người kia luôn là chỗ dựa an toàn nhất. Bạn bè ai cũng nghĩ mình là một đôi, gia đình cũng nghĩ chúng ta là một đôi. Cho đến một ngày…

don-phuong-1

Tôi biến mất giữa đường phố tấp nập, trốn tránh những nỗi buồn đang xâm chiếm mình. Dường như có một điều gì đó khiến tôi trở nên nặng lòng. Tôi không muốn dựa vào người lần nữa mà chính tôi cũng không biết mình buồn vì điều gì. Thế rồi tôi bỏ mặc mình hoang mang trong những cơn xúc cảm. Gió táp vào mặt lạnh buốt, trái tim cũng lạnh buốt. Hình ảnh người hiện lên thật lạ lùng trong trí nhớ, ánh nhìn của người buồn bã như thiêu đốt từng tế bào trong tôi. Người thất tình, đó không phải lí do khiến tôi đau đáu, bởi nỗi buồn ấy người có thể nói cùng tôi, nhưng lỡ như tôi nói mình thất tình, liệu người có tin?

Tôi không dám nói, bởi chính tôi cũng không tin rằng điều ấy là thật. Rằng tôi đã yêu thương người bằng cái cách mà nhiều người vẫn đơn phương một chàng trai như vậy.

Ai đó đã từng nói, tình yêu như một viên pha lê đẹp đẽ, đầy trân quý, nhưng ít ai nói rằng để tìm được một người đi cùng mình trên suốt chặng đường qua là một điều trong vô vàn những điều khó khăn mà cuộc sống mang đến cho con người. Vậy tại sao mỗi người chúng ta vẫn sống và vẫn mơ ước tìm được một người để thương, để nhớ khi vốn biết nó mang nhiều khổ đau?

Tôi không biết. Chính lúc tôi nhận ra tôi thương người, cũng chính là lúc sự mất mát cứ dâng lên trong trái tim nhỏ bé này. Tôi đau khi người không vui, nhưng lại chẳng thể làm gì hơn cho người. Có người đã bảo đơn phương là một trong những thứ tình cảm thú vị nhất của đời người, đó là khi người ta đã gặp vài mối tình song phương từng đi qua đời. Riêng với tôi, đó giống như một cột mốc đánh dấu rằng trên chặng đường của mình, không còn thanh khiết như thuở còn chưa biết yêu đương là gì nữa.

don-phuong-2

Thế nên giờ đây tôi muốn
Người tìm ai đó như mong đợi
Hãy sống vui, nước mắt cứ để riêng mình tôi

Trong cuộc yêu này, tôi cũng biết ích kỷ. Nhưng có lẽ, chôn chặt mọi thứ trong lòng mình là điều khiến người bớt nặng lòng nhất. Dù rằng điều đó có làm tôi đau nhiều hơn nữa, tôi vẫn sẽ chấp nhận. Nếu yêu là mù quáng. Nếu yêu là muộn phiền. Nếu yêu là tổn thương. Tôi vẫn sẽ yêu người. Bởi vì trái tim không ngăn cấm tôi sống thật với chính nó, chỉ là lí trí bắt tôi đi ngược lại. Giá như tôi có thể…

Ngược thời gian, đi về nơi lòng chưa nhớ chưa thương
Đi về nơi lòng chưa vướng tơ vương
Nếu ngày xưa mình không quen biết nhau, chẳng đớn đau….

Tôi tin tất cả mọi thứ đều là sắp đặt của Thượng Đế. Dù yêu thương tôi cũng chẳng thể cưỡng cầu. Vì người chẳng yêu tôi, đó không phải lỗi của người, không phải lỗi của ông trời, mà do cảm xúc của chính tôi. Trái tim không có tội, lí trí cũng không. Chỉ là do chúng ta gặp nhau sai thời điểm, hay đơn giản, chúng ta vốn không thể là một mảnh ghép, mà chỉ có thể là một người bạn, dẫu không còn bình thường như trước kia được nữa…

Và dù có ra sao, tôi vẫn hi vọng mọi thứ tốt đẹp đến bên người. Chỉ một chút ích kỷ thôi, tôi vẫn muốn giữ hình bóng người trong tâm trí của mình. Để đơn phương riêng mình tôi, chỉ một mình tôi mà thôi.

Trông từ xa, mong người hãy luôn vui,
người ơi…

Theo blogradio

---TIN TÀI TRỢ---
loading...