Gửi người yêu cũ

0
914

Giờ đây, em đã chọn rời xa anh để bước đi trên con đường một mình, đối diện với cuôc sống và với chính bản thân mình để bước ra nỗi đau kéo dài kia. Con đường duy nhất em bước một mình, cần hơn bao giờ hết sự mạnh mẽ của một tâm hồn từng bị tổn thương trong tình yêu vì còn quá yêu sâu đậm: “Nếu như không mạnh mẽ em biết phải làm sao?”

***

Nhiều khi em tự hỏi tình yêu có tồn tại? Bởi tồn tại sẽ song hành với tan biến… Lối đi nào cho chúng ta sau khi cuộc tình đã tan vỡ, ta sẽ còn nhớ về nhau trong những ký ức xưa ấy hay chỉ là suy nghĩ chạm áo nhau trên đường đời rồi như chưa hề quen…?

Em và anh – chúng ta đã viết lên những trang hạnh phúc lẫn khổ đau trên chặng đường mình cùng đi qua. Tháng ngày đó sẽ không bao giờ quay trở lại thêm một lần nữa vì khi đã là hai con đường rẽ hai lối thì đồng nghĩa hai trái tim không còn cùng nhịp đập. Phải, em bướng bỉnh, hờn ghen những điều nhỏ nhoi trước anh, nhưng anh đâu có biết trái tim em cũng quặn đau sau những lần cố tỏ ra mạnh mẽ, cứng cỏi trước anh. Nước mắt em lại rơi lặng thầm sau những cuộc tranh cãi hay chiến tranh lạnh nhưng anh đâu hay. Những tổn thương, giằng xé trong lòng khiến em dần chai sạn cảm xúc. Và trong lặng lẽ chúng ta rời xa nhau với những bế tắc, những dấu chấm hỏi mà hai tâm hồn không đồng điệu thì sẽ không bao giờ tìm ra câu trả lời chung.

Những tháng ngày chỉ em với riêng em khi không còn anh bên cạnh. Em dần quen với cuộc sống chỉ một mình – không anh. Giữa chúng ta luôn là những khoảng trống vô hình không thành lời. Vài câu hỏi thăm chỉ là khi vô tình gặp gỡ:

“Sau khi chia tay em sống vui hay đang buồn?”
Rồi làm như anh lo lắng, anh quan tâm
Và hỏi: Sau khi chia tay em đã yêu thêm một người khác?”

lac-giua-yeu

Phải, em gượng cười che lấp đi cả một đại dương nỗi buồn, tủi hờn trong lòng khi nhìn thấy anh, nghe những câu hỏi thăm vờ như không của anh. Em là thế , mạnh mẽ đến khó hiểu trước anh, nhưng rồi lại trốn đâu đó bật khóc với trái tim nhỏ bé yếu đuối của mình.

Sau một ký ức nhiều cảm xúc đan xen ấy, giờ em đang tự làm quen với cuộc sống không anh bên cạnh. Em tự nói rằng mình sẽ ổn nhưng đó cũng chính là lúc trái tim em đau nhất mà không thể thành lời. Em cố gắng trong những nỗi đau, nỗi tuyệt vọng của bản thân đang ngày càng khiến em muốn gục ngã vì đã phải cố gồng mình trước nỗi buồn và nỗi cô đơn.

“Em học yêu bản thân hơn, em học quen với cô đơn
Cố quên một điều mà em ngỡ là mãi mãi”

Tình yêu giúp em biết mình không thể cứ sống mãi trong quá khứ, sống với một trái tim đã không còn hình bóng mình trong đó. Em nhận ra đôi khi mạnh mẽ nhất là tình yêu và yếu đuối nhất cũng là tình yêu. Những hoang hoải, yêu thương khiến em đi lạc giữa mơ- thực, giữa hạnh phúc- khổ đau, giữa nỗi buồn- nụ cười. Học cách quên anh, học cách không còn anh bên cạnh để nhắc mình mỗi sớm mai em sẽ vẫn thức dậy sau tiếng chuông báo thức thay vì nụ hôn anh, nhắc mình vẫn còn công việc, bè bạn có thể làm em bận rộn cả ngày… Mình em với những trải nghiệm cùng những điều mà em chưa bao giờ làm một mình trước đây. Đôi khi bàn tay run rẩy, trái tim nhói đau và nước mắt rơi khi nào không hay khi bất chợt em nhận ra nỗi cô đơn đang đồng hành với mình…

khoang-lang-im-lang

Và bất chợt nhận em nhận ra mình quá bé nhỏ so với nỗi cô đơn và nỗi đau đang mang trong trái tim. Vì sao ư?

“Vì em yếu đuối,
Muôn đời em vẫn yếu đuối,
Em che hết đi bằng những gượng cười
Chẳng để ai nhận ra rằng em yếu đuối
Muôn đời em vẫn yếu đuối
Anh không phải em đâu thể hiểu được”.

Em cũng chỉ là con gái, trái tim em cũng chỉ đập những nhịp đập của nước mắt và cảm xúc nên em yếu đuối. Đau đớn tận cùng là khi em còn yêu và đang chịu nỗi đau riêng em trong chính thế giới mà em tạo ra. Em ước, giá như một lần anh hiểu được những suy nghĩ của em thì có lẽ khoảng cách giữa chúng ta đã không quá xa như vậy. Em ước, giá như một lần anh cúi xuống hôn nỗi đau và lau những giọt nước mắt em đã rơi lặng lẽ vì anh thì chúng ta đã có thể bên nhau mãi… Và giờ đây, em đã chọn rời xa anh để bước đi trên con đường một mình, đối diện với cuôc sống và với chính bản thân mình để bước ra nỗi đau kéo dài kia. Con đường duy nhất em bước một mình, cần hơn bao giờ hết sự mạnh mẽ của một tâm hồn từng bị tổn thương trong tình yêu vì còn quá yêu sâu đậm:

“Nếu như không mạnh mẽ em biết phải làm sao?”

Theo blogradio

---TIN TÀI TRỢ---
loading...